NỖI ĐAU CỦA HẠNH PHÚC
Lượt xem: 906

Bầu trời xanh gió mát hiền lành

Cả nhà ta vui đùa trong nắng

Có con, có mẹ, có cha vui lắm

Cất tiếng cười xua tan đi cái nắng Nam Phi.

 

Con cứ vui đi chẳng phải lo nghĩ gì

Cuộc đời của con, con tự do tận hưởng

Sẽ có nhiều những khó khăn con không thể tưởng tượng

Nhưng có mẹ cha, con sẽ vừng vàng.

 

Đoàng!

Tiếng súng nổ khiến mẹ con ta bàng hoàng

Cha con nằm im, đớn đau, đầu máu chảy

Mẹ dẫn con đi thật nhanh, phải trốn chạy

Bởi có bao nhiêu con người, tay súng đứng quanh.

 

Họ đến nhanh và ra đi cũng rất nhanh

Họ lấy đi của cha con chiếc sừng dũng mãnh

Họ để cha con nằm đó trong sương lanh

Tội cho thân cha con này, bất hạnh biết bao.

 

Là Tê giác thì sao,  chúng ta cũng như bất cứ loài nào

Đều biết yêu thương, biết chở che, chăm sóc

Chúng ta cũng cần tự do, cần thiên nhiên bao bọc

Sao họ lỡ đến đây, đem giết chóc, thảm thương.

 

 

Có nhiều con đường, ta đâu biết có đau thương

Con hãy kiên cường, cha đi rồi con còn có mẹ

Chúng ta sẽ vượt qua nỗi đau này, tưởng chừng như không thể

Có nỗi buồn con hãy cứ để trong tim.

 

Hạnh phúc đôi khi chúng ta phải vất vả kiếm tìm

Thử thách, khó khăn con sẽ có thêm sức mạnh

Làm sao chọn được trời quang, mây tạnh

Nỗi đau sẽ lành, nhưng vẫn sẽ buốt lạnh tim gan.

 

Con ước mơ được đi khắp thế gian

Từ đồng xanh đến cao nguyên lộng gió

Hãy dũng cảm lên, hỡi con yêu bé nhỏ

Có mẹ ở đây rồi, mẹ không bỏ con đâu!

Gửi con trai, Tê Giác cưng yêu dấu!

 

Tác giả: Phùng Thu Cúc


 

Thống kê truy cập
  • Đang online: 17
  • Hôm nay: 92
  • Trong tuần: 1,421
  • Tất cả: 593,058
Đăng nhập